Showing posts with label Liverpool. Show all posts

6 cuộc lội ngược dòng ngoạn mục ở Champions League

Hôm qua, Barcelona lập nên kỳ tích mới ở Champions League khi trở thành đội bóng đầu tiên ngược dòng thành công sau khi thua cách biệt bốn bàn ở trận lượt đi. Tại Champions League cũng có không nhiều những trận cầu ngược dòng ngoạn mục như thế.

1. Barcelona 6-5 PSG, vòng 1/8 Champions League 2016/17
Lượt đi tại Paris, Barcelona thua tan tác 0-4. Trong lịch sử Champions League cũng chưa có đội bóng nào ngược dòng thành công khi khoảng cách tỉ số là bốn bàn hoặc nhiều hơn. Tuy nhiên, Barcelona đã trở thành đội bóng đầu tiên lập được kỳ tích này. Trận lượt về đội chủ nhà thắng 6-1 đầy kịch tính. Barcelona lần lượt ghi ba bàn trong 50 phút đầu tiên và tưng bừng hi vọng về việc ghi bàn thứ 4. Nhưng bàn thắng của Cavani ở phút 62 khiến cho đội chủ sân Nou Camp phải ghi ba bàn trong những phút còn lại mới có thể đi tiếp. Sau quãng thời gian uể oải, chán nản, Barcelona mới dốc sức ở những phút cuối, đặc biệt khi Neymar tăng tỉ số lên 4-1 với cú sút phạt thành bàn đẹp mắt. Các bàn thắng của Neymar từ chấm phạt đền ở phút bù giờ thứ nhất và Sergio ở phút bù giờ thứ năm giúp Barcelona có được chiến thắng ít ai dám ngờ tới.

Suarez (trái) ghi bàn mở đầu cho màn ngược dòng ngoạn mục của Barcelona
Suarez (trái) ghi bàn mở đầu cho màn ngược dòng ngoạn mục của Barcelona
2. Manchester United 2-1 Bayern Munich, chung kết Champions League 1998/99
Từ khi Champions League ra đời vào năm 1992, kể cả cho tới tận bây giờ, có lẽ chưa trận chung kết nào sốc bằng trận chung kết giữa MU và Bayern Munich năm 1999. Mario Basler giúp “Hùm xám” mở tỉ số ở phút thứ 6, đội bóng đến từ nước Đức cũng chơi hay hơn hẳn đối thủ trong phần lớn thời gian của trận đấu nhưng không thể ghi thêm bàn. Về cuối trận, MU có dồn lên nhưng khi trận đấu hết thời gian thi đấu chính thức, đa phần người theo dõi sẽ nghĩ rằng đội bóng của xứ sương mù sẽ thua.
Tuy nhiên, bất ngờ nổ ra ở phút bù giờ thứ nhất, Teddy Sheringham ghi bàn gỡ hòa cho MU. Và chỉ hai phút sau, đội bóng thành Manchester vượt lên dẫn sau khi Ole Gunnar Solskjaer lập công. Quá choáng váng sau hai bàn thua đầy bất ngờ, Bayern Munich không thể gượng dậy nổi và cay đắng nhìn đối thủ giành chiến thắng. Rất nhiều cầu thủ Bayern Munich sau này chia sẻ rằng ngay cả khi trọng tài thổi còi kết thúc trận đấu, họ cũng không thể tin nổi đã mất chức vô địch.

Các cầu thủ MU ăn mừng bàn thắng của Solskjaer
Các cầu thủ MU ăn mừng bàn thắng của Solskjaer
3. Liverpool 3-3 AC Milan (3-2 penalty), chung kết Champions League 2004/05
Bàn thắng ngay phút thứ nhất của Mandini và cú đúp của Crespo giúp cho đoàn quân của Carlo Ancelotti dẫn trước 3-0 sau hiệp đầu thứ nhất. Cứ ngỡ khoảng cách ba bàn đã an toàn và chức vô địch sẽ thuộc về AC Milan, nhưng mọi chuyện xoay chuyển nhanh chóng sau giờ nghỉ giải lao. Chỉ trong vòng sáu phút, từ phút 54 tới 60, Liverpool đã gỡ hòa 3-3 trong sự ngỡ ngàng của người theo dõi trận đấu này (Gerrard, 54'; Smicer, 56'; Alonso, 60')
Hai đội đã không thể ghi thêm bàn thắng kể cả trong 30 phút hiệp phụ và phải đá phạt đền. Liverpol chỉ đá hỏng một quả (Riise), trong khi Milan đá hỏng tới ba quả (Serginho, Pirlo, Shevchenko) cho nên đội bóng đến từ xứ sương mù thắng 3-2 và đăng quang rất bất ngờ.

Liverpool vô địch Champions League đầy bất ngờ vào năm 2005
Liverpool vô địch Champions League đầy bất ngờ vào năm 2005
4. Deportivo 5-4 AC Milan, tứ kết Champions League 2003/04
Tại tứ kết Champions League mùa giải 2003/04, AC Milan gặp Deportivo. Đội bóng của xứ sở mỳ ống chơi rất tỉnh táo trên sân nhà, bằng những đường phản công sắc lẹm, họ khiến Deportivo ngã dập mặt với những bàn thua liên tiếp chỉ từ phút 45 tới phút 53 (đầu hiệp hai ghi ba bàn, 46’, 48’ và 53’) dù mở tỉ số từ sớm (11'). Kết quả đoàn quân của Carlo Ancelotti ngược dòng thắng 4-1 ở lượt đi.
Khoảng cách ba bàn những tưởng AC Milan đã đặt chân vào bán kết, nhưng Deportivo không chịu đầu hàng. Đội bóng của xứ sở bò tót chơi rất mạnh mẽ ở trận lượt về. Giống như ở lượt đi, Pandiani sớm mở tỉ số của trận đấu (5’) và sau đó các bàn thắng của Valerón và Luque giúp cho Deportivo bước vào giờ nghỉ giải lao với tỉ số 3-0. Tỉ số này đủ giúp Deportivo đi tiếp, nhưng trong hiệp hai họ tiếp tục có thêm một bàn thắng nữa của Fran ở phút 76, qua đó giành chiến thắng chung cuộc 5-4 và tước vé vào bán kết của đối thủ.

Các cầu thủ Deportivo (áo xanh, trắng) đã nghiền nát AC Milan tại Tây Ban Nha
Các cầu thủ Deportivo (áo xanh, trắng) đã nghiền nát AC Milan tại Tây Ban Nha
5. Chelsea 5-4 Napoli, vòng 1/8 Champions League 2011/12
Chelsea làm khách trên sân của Napoli trong khuôn khổ của vòng 1/8 Champions League. Đội bóng của Villas-Boas chơi khá tồi, họ thua 1-3 tại lượt đi. Không lâu sau trận thua này, Villas-Boas bị sa thải và ai cũng nghĩ rằng Chelsea sẽ chơi trận đấu thủ tục dưới thời của huấn luyện viên tạm quyền Roberto Di Matteo trước khi từ giã Champions League.
Tuy nhiên, chẳng ai ngờ được rằng Chelsea dưới sự chỉ đạo một vị huấn luyện viên chẳng được đánh giá cao lại chơi hay ở trận lượt về. Didier Drogba mở tỉ số ở phút 28, John Terry nhân đôi cách biệt ở phút 47. Inler rút ngắn tỉ số xuống 1-2 và giúp đội khách tiếp tục giành lợi thế. Tuy nhiên, cú đá phạt đền thành công của Lampard ở phút 76 đã giúp Chelsea thắng 3-1 sau 90 phút. Hòa 4-4 sau hai lượt trận, hai đội thi đấu hiệp phụ và bàn thắng của Branislav Ivanovic ghi bàn ở phút 105 giúp Chelsea ngược dòng giành chiến thắng 5-4 để vào tứ kết.
Sau này, đoàn quân của Di Matteo đã đi đến trận đấu cuối cùng và giành thắng lợi trước Bayern Munich trong trận chung kết ngay tại Allianz Arena để lần đầu tiên vô địch Champions League.

Bàn thắng quyết định của Ivanovic giúp Chelsea vượt qua Napoli
Bàn thắng quyết định của Ivanovic giúp Chelsea vượt qua Napoli
6. Monaco 5-5 Real Madrid, tứ kết Champions League 2003/04
Monaco được xem là hiện tượng của Champions League mùa giải 2003/04, khi ấy đội bóng này được dẫn dắt bởi huấn viên trẻ Didier Deschamps, trong đội hình có những cầu thủ thăng hoa mạnh mẽ như Fernando Morientes, Ludovic Giuly, Jerome Rothen hay Dado Prso. Tại vòng 1/8, Monaco đánh bại Lokomotiv Moscow (2-2) nhờ luật bàn thắng sân nhà, sân khách. Đội bóng xứ công quốc đối đầu với Real Madrid ở tứ kết và rất ít người tin tưởng họ sẽ có thể tạo nên bất ngờ do đẳng cấp đôi bên rất chênh lệch.
Đội bóng Hoàng gia Tây Ban Nha thắng 4-2 trên sân nhà, họ tiếp tục có được khởi đầu tốt trên sân đối phương khi Raul mở tỉ số của trận đấu ở phút 36. Đến phút bù giờ thứ nhất, Giuly gỡ hòa giúp đội chủ nhà có chút hi vọng. Ngay đầu hiệp hai, Morientes nâng tỉ số lên 2-1 (48’) và mở toang hi vọng đi tiếp cho đội chủ nhà nếu họ ghi thêm một bàn (và giữ sạch lưới). Điều người hâm mộ Monaco mong chờ đã đến ở phút 66, Rothens nâng tỉ số lên 3-1 và Monaco giữ nguyên tỉ số này cho đến hết trận đấu. Nhờ ghi được nhiều bàn thắng trên sân khách hơn đối phương nên Monaco đã vào bán kết.
Monaco tiếp tục thăng hoa, họ tiến tới chung kết sau khi loại Chelsea nhưng đáng tiếc lại thua Porto của Mourinho. Cá nhân Morientes, người được Real Madrid cho Monaco mượn cũng có một mùa giải thành công, anh là Vua phá lưới ở Champions League với chín bàn thắng.

Morientes (trái), Giuly (phải) ăn mừng sau chiến thắng trước Real Madrid
Morientes (trái), Giuly (phải) ăn mừng sau chiến thắng trước Real Madrid

These icons link to social bookmarking sites where readers can share and discover new web pages.
  • Digg
  • Sphinn
  • del.icio.us
  • Facebook
  • Mixx
  • Google
  • Furl
  • Reddit
  • Spurl
  • StumbleUpon
  • Technorati

Dejan Lovren: Từ kẻ nhập cư đến ngôi sao của Liverpool

Câu chuyện cá nhân của trung vệ đang khoác áo Liverpool có thể xem là nguồn cảm hứng cho những người nhập cư đang mưu cầu sự sống trên khắp hành tinh.

"Khi ấy tôi còn rất nhỏ, chỉ khoảng ba tuổi thôi. Tôi vẫn còn nhớ những lúc chơi đùa với đám bạn, bọn tôi hay đi hái cà rốt trong vườn. Nhưng ký ức mạnh mẽ nhất không được đẹp như thế. Hôm đó, tôi ở nhà với mẹ thì nghe tiếng còi báo động, có một cuộc không kích. Tôi đã rất sợ. Mẹ bồng lên tay, khum người bảo vệ tôi và đưa xuống hầm trú ẩn. Mẹ khóc rất nhiều và tất cả những gì chúng tôi có thể làm được là ẩn nấp. Đấy là vùng ký ức mà tôi không bao giờ quên. Làm sao có thể quên khi trải qua cảnh ấy? Không lâu sau đó, chúng tôi lên một chiếc ô tô nhỏ, một chiếc do Nam Tư sản xuất, để một người cậu chở chúng tôi đến Đức. Và thế là tôi đã trở thành một người nhập cư".

Đấy là ký ức mà Lovren chia sẻ trong bài viết của cây bút Tony Barrett trên trang JOE mới đây. Nhưng anh chỉ là một trong hàng vạn những đứa trẻ phải rời bỏ quê hương để mưu cầu sự sống trong những cuộc chiến tranh ở châu Âu. Chỉ sau một biến cố, sự ngây thơ của đám trẻ biến mất, cuộc sống của chúng thay đổi đột ngột mà không hề được dự báo trước, một cảm giác bất lực và sợ hãi. Rồi đột nhiên chúng buộc phải đến một nơi xa lạ. Một cuộc đời mới bắt đầu, với những vết thương mãi không liền da.


Lovren (trái) là trụ cột của Liverpool và đội tuyển Croatia hiện nay.

Lovren là con của một cặp vợ chồng người Croatia. Anh chào đời tháng 7/1989 ở thành phố Zenica của Bosnia, cách Sarajevo 70km về hướng bắc. Bố mẹ của Lovren, Sasa và Silva, dù rất yêu Zenica nhưng sự an toàn của Lovren là tất cả với họ. Rời quê hương đang chìm lấp trong khói lửa, họ cùng đến Munich, Đức. Bà nội của Lovren đang ở đó.

Lovren nhớ lại: "Tất nhiên là tôi đã nhiều lần hỏi bố mẹ mình về những chuyện đã xảy ra thời gian ấy. Nhưng khi nào đề cập đến là mẹ lại khóc. Chuyện ấy không hề dễ dàng với mẹ. Khi ấy tôi còn quá nhỏ để nhớ chính xác chuyện gì xảy ra, nhưng cảm xúc của mẹ cho tôi biết gia đình mình đã trải qua những khó khăn lớn đến nhường nào. Sang Đức tị nạn là một quyết định lớn. Chúng tôi đã phải sang đó mà không có bất kỳ hành lý gì, ngoài bộ đồ đang mặc trên người. Không có tài sản, không có túi xách, không gì cả. Bố tôi vẫn phải ở lại Bosnia thêm vài tuần, để giải quyết nốt những việc cuối cùng trước khi cùng sang Đức với chúng tôi. Có lẽ bố đã cố bán cho được cái nhà, để gia đình còn có cái mà dùng ở nơi chốn mới".

Điều hạnh phúc nhất của trẻ con là chúng rất mau quên. Với Lovren, niềm vui khi khám phá một nơi chốn mới mẻ còn đi kèm với cảm giác an toàn. Anh nói: "Tôi chỉ là một đứa trẻ nên không nhận ra sự khác biệt nhiều lắm. Phải đến khi bảy, tám tuổi, tôi mới nhận ra việc chuyển sang sinh sống ở Đức là một quyết định hệ trọng thế nào. Thời gian ấy, có rất nhiều người vẫn ở lại Zenica, và tôi không thể nói là họ đã quyết định sai. Nhà của họ ở đó, quê hương họ ở đó cơ mà. Nhưng đã quyết định ở lại, nghĩa là quyết định đánh cược với cuộc sống của chính mình. Và nhiều người trong số họ đã phải trả giá. Một người cậu tôi đã chết ở đúng cái nơi mà chúng tôi đã sống chỉ vài tuần trước khi rời đi. Đấy là thực tế. Nó xảy ra với gia đình tôi và rất nhiều người mà chúng tôi biết".

Lovren không sai. Ngày 19/4/1993, 15 người thiệt mạng và 50 người khác bị thương khi Zenica là tâm điểm của một vụ không kích. Cái suy nghĩ chuyện gì sẽ xảy ra nếu gia đình mình quyết định ở lại vẫn đeo bám Lovren. "Có lẽ bố mẹ tôi đã chết, và chính tôi cũng thế", Lovren nói. "Thời ấy có rất nhiều chuyện tồi tệ xảy ra. Tôi đã đọc nhiều và xem nhiều phim tài liệu để biết mọi chuyện khủng khiếp thế nào. Những người di cư như bố mẹ tôi đều chỉ mưu cầu sự sống. Họ đâu cần công việc tốt, môi trường tuyệt vời hơn, tất cả những gì họ muốn là một chốn an toàn".

"Người chiến thắng không phải là người chưa từng thất bại, mà là người không bao giờ bỏ cuộc". Lovren chia sẻ quan điểm sống trên mạng xã hội mới đây.

Munich, nước Đức, cho họ một chốn dung thân như thế. Chỉ vài tuần sau khi đến Đức, Lovren được đến trường mẫu giáo. Quanh Lovren khi ấy là nhiều đứa trẻ cùng trang lứa và cảnh ngộ. Những đứa trẻ từ Thổ Nhĩ Kỳ và Bosnia cũng đến đây theo bố mẹ để tìm sự sống. Và dù cho những đứa trẻ người Đức bản địa có đông hơn, Lovren cũng không cảm thấy quá xa cách.

Sự xa cách ấy được cảm nhận rõ hơn ở nhà. "Khi về nhà, tôi thấy mẹ mình hay khóc hoặc cãi nhau với bố kịch liệt", Lovren nhớ lại. "Bởi vì khi ấy hai người không có tiền, cũng chẳng có việc làm. Bố hay đi từ chỗ này đến chỗ khác để tìm kiếm cơ hội cho mình. Tôi nghĩ đây chính là lúc tôi nhận ra mình không giống với những đứa trẻ người Đức khác".

Trưởng thành từ nhà trẻ Munich, Lovren dần nói thông viết thạo tiếng Đức và trở thành một CĐV của Bayern Munich. Anh vẫn còn giữ những tấm ảnh chụp cùng thần tượng hồi bé của mình là Giovanni Elber và Mario Basler.

Để tị nạn lâu dài ở một quốc gia, những người nhập cư phải đảm bảo được nhu cầu giấy tờ khắt khe của quốc gia sở tại. Bảy năm sau khi đến Đức, gia đình Lovren bị buộc phải rời đi bởi thị thực của họ hết hạn, sau khi người ta phát hiện ra bố anh làm việc với giấy phép lao động chui.

Thành phố Karlovac của Croatia trở thành điểm dừng chân tiếp theo của gia đình Lovren. Và họ chẳng phải rời đi đâu nữa. Sự rộng mở vòng tay của các quốc gia giúp cho Lovren có cái nhìn thương cảm và nhân ái hơn với những người nhập cư sau này. Thành ra khi nhìn thấy dòng người nhập cư từ Syria thời gian vừa qua, phản ứng đầu tiên của Lovren là giúp đỡ họ.

"Tôi biết sẽ luôn có lo ngại về khủng bố", Lovren nói. "Nhưng những gia đình ấy đều có trẻ con, chúng ta không thể mắt lấp tai ngơ. Họ xứng đáng được trao cơ hội, như tôi và gia đình mình ngày ấy. Tôi luôn cảm ơn nước Đức đã rộng vòng tay ngày ấy. Họ cho chúng tôi bảy năm yên ổn, và lẽ ra chúng tôi đã định cư luôn ở đấy nếu không gặp vấn đề về giấy phép. Ngày rời nước Đức, tôi có cảm giác như phải rời quê hương mình vậy".

Lovren đang cùng Liverpool bay cao, với vị trí dẫn đầu giải Ngoại hạng Anh sau bao năm khổ ải.

Bây giờ sống ở Liverpool, Lovren thỉnh thoảng vẫn trở lại quê hương, để thấy Zenica ngày nay đã khác xa lúc anh rời đi. Lovren nói: "Tôi trở lại đấy vào một mùa hè, để thấy không còn nhiều người sống ở đó. Trong năm, tầm bốn hoặc năm dịp gì đó, Giáng sinh hay Halloween chẳng hạn, phải có đến cả chục nghìn người các nơi đổ về. Có người ở Mỹ, Canada, Đức, Australia... Rồi khi lễ hội qua đi, thành phố vắng lặng trở lại. Căn nhà của bà nội vẫn ở đó, tôi vẫn còn một vài bạn bè, nhưng nó đã khác xa ngày tôi rời đi".

Lovren đã 27 tuổi, là tuyển thủ quốc gia và đang cùng Liverpool thi đấu tưng bừng ở Ngoại hạng Anh. Bây giờ Lovren đã cảm thấy thoải mái khi nói về quá khứ, bởi anh biết câu chuyện thật của mình sẽ truyền được cảm hứng, và giúp cho mọi người thấu hiểu hơn nỗi lòng của những người nhập cư.

"Những người bạn thấy trên tivi ấy, họ phải chiến đấu vì sự sống của mình", Lovren nói. "Những người nhập cư không bao giờ muốn mình là một phần của cuộc chiến, một cuộc chiến do người khác gây ra. Họ chỉ muốn rời khỏi đó, họ muốn một cuộc sống bình thường, mong con mình được đến trường. Đấy là lý do họ phải rời bỏ quê hương mình, để trở thành những người nhập cư, như chúng tôi".

Và rộng tay chào đón người nhập cư là biểu hiện của lòng nhân đạo, tình người. Bạn không thể vì những rủi ro mà khép chặt lòng mình. Câu chuyện của Lovren chỉ là tiêu biểu, trong hàng nghìn, hàng triệu con người đang mưu cầu lấy mục tiêu đơn giản nhất của loài người: Sự sống.

These icons link to social bookmarking sites where readers can share and discover new web pages.
  • Digg
  • Sphinn
  • del.icio.us
  • Facebook
  • Mixx
  • Google
  • Furl
  • Reddit
  • Spurl
  • StumbleUpon
  • Technorati
Blogger Templates